Tặng Em ! Cô gái tháng 12 !

Tặng Em ! Cô gái tháng 12 !

Tháng 12 em có về tìm lại

Những buồn vui còn mãi nơi này

Con dốc dài,  góc phố, hàng cây

Chưa tắt nắng mà sương mù giăng kín…

 

Tháng 12,
Khi những chiếc lá bàng màu đồng hun dường như chỉ chờ một làn gió thoảng qua là nhẹ nhàng buông xuống…
Khi những cơn mưa mùa đông thật dễ ghét bởi sự dai dẳng và buồn thê lương…
Khi nỗi nhớ ai đó cứ đóng thành những tảng băng trôi đến một nơi nào đó xa xôi lắm…
Tháng 12, khi mùa đông đã chạm ngõ tự khi nào…
Em đi tìm cho mình những vạt nắng hiếm hoi còn sót lại của mùa thu trong cái giá rét của những ngày đầu đông buồn lê thê.
Có phải em là gió buốt… ?
Có phải em là mưa bay…?
                                              thang12-638627-1368283091_500x0

Anh thấy không thành phố vẫn bình yên

Tháng Mười Hai lại ấm màu lễ hội

Có một chút nhớ nhau trong dòng đời rất vội

Và những ngày dài lắm để quên nhau!…

Em vẫn thường đi tìm nắng, dù rằng mùa đông nắng rất ngại rời xa giấc ngủ trở mình khi thu đã qua. Những sợi nắng ấy, mỏng thôi, nhưng đủ làm bàn tay người ta ấm lại dù là trong phút chốc. Và những vạt gió ấy, dẫu nhẹ thôi, những làn gió của mùa đông, vẫn khiến người ta yếu lòng và buốt nhói…
Người ta vẫn nói, con gái sinh vào mùa đông, rất dễ buồn…
Có thể là một nỗi cô đơn bất chợt nào đó đến dù em đang tấp nập giữa phố đông. Có thể là một nụ cười khẽ gượng trên môi khi mà đáng lẽ ra trên gương mặt kia phải là nước mắt. Có thể là trái tim đang khát khao một vòng ôm thật chặt, nhưng bàn tay vẫn từ chối một bàn tay đã sẵn sàng đưa ra…
 stt-xin-chao-thang-12-thang-cua-nhung-yeu-thuong2
Sinh ra vào mùa đông, em ước nụ cười của anh là nắng. Nắng sẽ sưởi ấm cả mặt trời và sẽ sưởi ấm em.
Sinh ra vào mùa đông, em muốn anh là gió. Gió sẽ biết lúc nào em buồn để rủ rê em lang thang, gió sẽ biết lúc nào em cô đơn để đến bên bầu bạn…
Bởi vì sinh ra vào mùa đông, nên thực lòng tim em rất lạnh. Nếu anh yêu người con gái được sinh ra vào một ngày nào đó trong mùa lạnh, thì ngoài làm ấm mình, phải nhớ đến em nữa, được không?
“Có nỗi nhớ nào bằng nỗi nhớ mùa đông
 
Khi giá lạnh buông tràn trên phố
 
Khi mưa rơi buốt từng ngọn gió
 
Những mặt đường ướt lạnh dưới chân…”
< ST >

Share this post

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *